Chuyển đến nội dung chính

"MÀY BIẾT TAO LÀ AI KHÔNG...?"

 "MÀY BIẾT TAO LÀ AI KHÔNG...?"

Cũng câu nói này, có những người "ngông" thường hay nói để chứng tỏ quyền uy, đẳng cấp của mình....

Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước....

Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi đã bị một gã đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi:

“Ông biết tôi là ai không ?”

Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải biết.

Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.

Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa những người yếu bóng vía như tôi.

Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi vẫn chưa bao giờ có câu trả lời cho câu hỏi đó của họ cả.

Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai thèm biết đó.

Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California, tôi phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn do sự chậm trễ của máy bay gây ra.

Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người khác và ném tấm vé lên quầy.

Ông ta nói lớn rằng: ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng: cô xin lỗi về những điều phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt ông...

Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng là cũng để cho các hành khách khác cũng đều nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi cũng bị hỏi mấy lần:

“Cô biết tôi là ai không ?”(Do you know who I am...?).

Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này....

Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng:

"Ở quầy 112, có một vị hành khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”

("At counter 112, there is a passenger who does not know who he is, passengers who can help him with his identity or identity, please go to counter 112.").

Ông khách bây giờ tự nhiên khốn khổ vì chính câu hỏi của ông, đã bị biến thành một bệnh nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở đâu nữa....

Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều phá ra cười....

Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu:

“Đ.M. mày...!" (F.K you).

Người phụ nữ ở quầy, không hề tỏ ra một chút giận dữ..., bằng giọng bình thản, cô trả lời ông nguyên văn như thế này: “I’m sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too..!"

(Thưa ông, chuyện đó, chuyện mà ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ đến lượt mới được...".

Chao ôi, câu trả lời một cách tự nhiên đầy hóm hỉnh hay biết là chừng nào...! Thế mà tự bao lâu nay, tôi không nghĩ ra từ mấy chục năm nay để mà trong lòng ấm ức không nguôi....!

Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Sài Gòn hay dăm ba người khác đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời đã học được của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm trước...


Nhận xét

Bài Đăng Mới Nhất

Recent Posts Widget

BÀI ĐĂNG PHỔ BIẾN TỪ BLOG NÀY

M&A Case Study: Phân tích thương vụ Masan và VinEcommerce

  Sau hơn một năm tiếp quản, Masan sẽ đổi tên VinMart và chuỗi VinMart+ thành WinMart trong năm nay, theo điều khoản chuyển giao với Vingroup. Chấp nhận khoản lỗ 100 triệu USD khi mua VinCommerce, Masan đang mong muốn sẽ xây dựng The CrownX thành doanh nghiệp quy mô doanh thu 7 – 10 tỷ USD và lợi nhuận gộp gia tăng hai con số vào năm 2025 cho lĩnh vực bán lẻ. Đây một giao dịch M&A phức tạp ở quy mô lớn và chỉ nhữngngười từng làm việc ở phố Wall mới thực hiện được. Tại sao Vingroup lại lựa chọn Masan để chuyển nhượng VCM? Và cấu trúc giao dịch thương vụ này như thế nào?  Như có phân tích ở phần 1, lý do bán VCM được phía Vingroup đưa ra là giải phóng nguồn lực và tập trung vào mảng Công Nghiệp và Công Nghệ. Tuy nhiên, tại sao Vingroup lại không bán đứt VCM để thu về tiền mặt để tái đầu tư vào mảng sản xuất mà lại nhận 30% cổ phần trong công ty Crown X? Theo báo cáo thường niên năm 2018 của Vingroup, tập đoàn này vẫn chưa có ý định thực hiện rút lui khỏi mảng bán lẻ tro...

3 chiến lược để đối phó với tuổi 20, 35 và 60 tuổi trong sự nghiệp

  Từ tuổi 20 đến 60 tuổi có 3 giai doạn nghề nghiệp, người bồi dưỡng tốt 3 loại động lực này tất thăng tiến thành công Brian Fetherstonhaugh, CEO của OgilvyOne toàn cầu, đã mất rất nhiều thời gian để suy nghĩ và nói về nghề nghiệp. Trong bài viết này, ông sẽ cho chúng ta biết kế hoạch chi tiết cho mỗi giai đoạn trong toàn bộ sự nghiệp. Trải qua 35 năm làm việc tại các công ty toàn cầu, Brian Fetherstonhaugh chứng kiến hàng ngàn vòng quay sự nghiệp, từ những bước đầu tiên của nấc thang sự nghiệp cho tới những hành trình dài của 500 CEO trên Fortune. Những gì ông nhận thấy là: Hầu hết mọi người đều có những cách tiếp cận sai trong công việc. Họ nghĩ về bước tiếp theo ngay lập tức, không nghĩ về đường dài. Họ coi sự nghiệp là một cuộc chạy nước rút, thật ra nó lại là một cuộc chạy marathon đường trường dài hơn 40 năm. Họ tập trung để thăng tiến ngắn hạn hơn là có những lựa chọn tuyệt vời khi cái tuổi 40, 50 của họ trở thành một vấn đề. Một sự nghiệp cần ít nhất 40 năm cuộc đời, có t...

Thái độ của bạn với THỜI GIAN quyết định kiểu sống, thành tựu của bạn!

Thời gian là cây thước đo chính xác nhất của vũ trụ, mỗi chúng ta chỉ là lữ khách trong đó. Bạn đừng để đến lúc bản thân thấy hối hận mới biết trân trọng thời gian, mà hãy hiểu rằng trân trọng thời gian chính là trân trọng cuộc sống. Nhà văn Nhật Bản Murakami Haruki từng nói rằng:  "Thời gian là minh chứng cho nhiều sự chiến thắng."  Và trên đời này có một số thứ chỉ có thời gian mới có thể chứng minh được. Thời gian là vô hình, không thể thấy cũng chẳng thể nắm lấy, nhưng nó thật sự đang tồn tại. Khi còn nhỏ, ai mà chẳng ước mong được sớm trưởng thành để được tự do làm những điều mình muốn. Để rồi khi lớn lên, chúng ta không bao giờ có thể quay lại cái thời vô lo vô nghĩ đó nữa. Đừng lãng phí thời gian vô ích, bởi vì nó sẽ để lại cho bạn nhiều tiếc nuối sau này. 1. Nắm chắc thời gian, nó sẽ tạo cho bạn nhiều niềm vui bất ngờ Nhà thơ Kahlil Gibran nói rằng:  "Thời gian cũng như tình yêu, là thứ chúng ta không thể tách rời." Hãy sống mỗi ngày thật trọn vẹn, chúng ta ...

“Thành công là luôn nỗ lực tạo nên điều khác biệt cho công việc, dù ở bất cứ nơi đâu”

Chị Hồng Phạm, từ cô sinh viên học trái ngành gia nhập công ty ở vị trí hỗ trợ, đến người Việt Nam đầu tiên giữ chức vụ Giám đốc Bộ phận Mua hàng cho toàn Việt Nam của Procter & Gamble (P&G). Chị đồng thời là lãnh đạo thực hiện hỗ trợ phát triển năng lực cung ứng cho nhà phân phối của P&G Việt Nam và là thành viên của Hội đồng Phát triển Tài năng của Bộ phận mua hàng khu vực Châu Á Thái Bình Dương Hơn 15 năm gắn bó và gặt hái nhiều thành công tại một trong những tập đoàn hàng tiêu dùng nhanh hàng đầu thế giới, người phụ nữ 4 con vẫn luôn tràn đầy nhiệt huyết và năng lượng để cống hiến. Chỉ cần có ước mơ, có hoài bão, mong muốn của bạn sẽ thành hiện thực Chị Hồng kể về con đường bắt đầu sự nghiệp của mình: "Lúc đó, nhà máy sản xuất của tập đoàn P&G ở gần nhà ba mẹ tại tỉnh Bình Dương là một trong những nhà máy lớn nhất của tỉnh. Các sản phẩm nổi tiếng thế giới như dầu gội Rejoice, nước xả Downy, bột giặt Tide... đều được sản xuất tại đây. Nên ai mà làm tại đây là tự...

Thêm một chuyện, chi bằng bớt một chuyện.

 Thêm một chuyện, chi bằng bớt một chuyện. Thêm một món đồ, chi bằng bớt một món. Cuộc đời này vốn nhẹ nhàng. Chỉ bởi lòng chúng ta muốn chất chứa, mới thành nặng nề. Chuyện của người khác, đừng quan tâm quá nhiều. Chuyện của lòng mình, nên nhìn nhận sâu và giải quyết cho thấu đáo.Cứ miễn sao không hại mình, mà cũng không hại người là được. Làm người nhiệt tình chân thành. Ắt có người nhiệt tình chân thành tìm thấy bạn. Làm người bình thản tự tại. Ắt có người bình thản tự tại tìm thấy bạn. Có duyên thì đi chung đường người thiện lương. Không duyên thì nên đi một mình. Cho đời được nhẹ như mây khói, chẳng còn vướng mắc điều gì.

Tư duy giúp bạn thoát khỏi cảnh nghèo vĩnh viễn

48 tuổi – khỏe mạnh – nhưng ra đi trong đêm: 5 sai lầm buổi tối ai cũng ...

Không Thông Minh Bẩm Sinh Thì Làm Sao Giỏi? Bật Mí Cách Để Cù Lần Cũng Thành Giỏi

  Có thật là "thông minh bẩm sinh" thì đáng quý hơn là "phải cố gắng lắm mới giỏi"? Bài viết thể hiện quan điểm của Châu Thanh Vũ – hiện đang là nghiên cứu sinh tiến sĩ kinh tế tại Đại học Harvard theo học bổng toàn phần 5 năm. 1. Khi lớn lên ở Việt Nam, tôi được dạy để tin rằng tài năng bẩm sinh – hay còn gọi là “thiên khiếu” – là phẩm chất ưu việt hơn những thứ khác, chẳng hạn như sự  cố gắng  . Tất nhiên, tôi không được trực tiếp dạy điều này qua bài vở trên trường, mà là qua các đánh giá của người lớn. Khi còn là  học sinh  , là những “sản phẩm giáo dục,” chúng tôi thường bị người lớn xem xét, đánh giá liên tục. Và như một lệ bất thành văn, mọi người thường xem chuyện “thông minh từ nhỏ” mới là điều đáng quý, còn một đứa phải học rất cật lực ngày đêm để theo kịp bài trên trường lại thường bị xem như kém cạnh, như các “sản phẩm lỗi”. Thậm chí, nếu có hai đứa  học sinh  được thành tích như nhau, thì đứa nào học ít hơn sẽ được đánh giá là “thông minh ...

6 thực phẩm màu đen là "vua bổ thận" bán đầy chợ Việt, trên thế giới mua...

TẠI SAO PHẢI RÈN EQ - DẠY CON CÁCH KIỀM CHẾ CẢM XÚC?

 TẠI SAO PHẢI RÈN EQ - DẠY CON CÁCH KIỀM CHẾ CẢM XÚC? 1. Khi một đứa trẻ không thể nói được cảm xúc của mình khi đang tức giận, đang buồn, chúng sẽ chỉ biết nổi cáu, ném đồ vật xuống sàn và hét lên. Cảm xúc là thứ quyết định tất cả hành vi của trẻ. 2. Nếu con không làm chủ được cảm xúc của mình, con sẽ trở thành nô lệ của cảm xúc, thể hiện cảm xúc tiêu cực không đúng nơi đúng chỗ, chuốc lên cả những người thân yêu nhất. 3. Nếu bạn không muốn con sẽ nổi cáu với bạn khi về già khi bạn không biết sử dụng chiếc điện thoại đời mới, phải dạy con ngay từ bây giờ. 4. Nếu ngay cả cảm xúc của bản thân mà còn không khống chế được thì dù bạn có cho con cả thế giới, sớm hay muộn chúng cũng sẽ phá hủy tất cả. 5. Tính tốt là do cọ xát nhiều mà thành, tính xấu là do bị chiều mà ra. 6. Bạn có thể sẽ không bao giờ biết được những lúc không khống chế được tâm trạng, bạn đã nói ra những lời nói làm tổn thương người khác nhiều như thế nào. Đừng khiến con cũng trở nên như vậy. 7. Có ít cảm xúc tiêu cực ...